Âm nhạc: Gioachino Rossini
Libretto: Cesare Sterbini dựa theo vở hài kịch cùng tên của Pierre Beaumarchais
Công diễn lần đầu: tại Teatro Argentina, Rome vào ngày 20 tháng 2 năm 1816.
Nhân vật: Loại giọng
Figaro: Baritone
Almaviva: Tenor
Rosina: Mezzo-soprano
Dr. Bartolo: Bass
Basilio: Bass
Tóm tắt nội dung
Màn 1. Bá tước Almaviva trong bộ quần áo cải trang bước tới bên ngoài ngô nhà của Dr. Bartolo hướng tới Rosina và hát ( “Ecco ridente”). Dr. Bartolo giữ Rosina trong nhà. Almaviva trả tiền cho các nhạc công và quyết định đợi đến lúc rạng đông với hy vọng được gặp mặt nàng. Figaro, anh thợ cạo, người thông thạo hết những ngôi nhà ở Seville và biết hết mọi bí mật và scandal của thị trấn, đến và miêu tả cuộc sống bận rộn của mình (“Largo al factotum”). Bá tước hướng tới Rosina hát một khúc serenade khác, tự gọi mình là Lindoro, một sinh viên nghèo. Figaro nghĩ ra một kế hoạch: Bá tước sẽ giả trang như một người lính trong cơn say xông vào nhà của Dr. Bartolo để chiếm nàng Rosina, người mà Dr. Bartolo sẽ cưới. Bá tước rất phấn khởi với kế hoạch này trong khi Figaro hân hoan mong đợi khoản tiền thưởng từ ngài (“All’idea di quel metallo”).
Rosina cất giọng hát biểu lộ rằng trái tim nàng đã bị bỏ bùa mê và quyết tâm dùng mưu mẹo để gặp gỡ Lindoro (“Una voce poco fa”). Dr. Bartolo xuất hiện với thầy dạy nhạc của Rosina, Don Basilio, người đã cảnh báo ông rằng Bá tước Almaviva, kẻ si mê Rosina, đã xuất hiện ở Seville. Dr. Bartolo quyết định cưới Rosina ngay lập tức. Basilio đưa ra âm mưu nhằm tống khứ Almaviva (“La calunnia”). Figaro tình cờ nghe thấy và cảnh báo Rosina và hứa sẽ đưa thư của nàng tới Lindoro (“Dunque io son”). Nghi ngờ Rosina, Dr. Bartolo cố gắng chứng tỏ là nàng đã viết một bức thư, nhưng nàng luôn mưu mẹo hơn. Dr. Bartolo tức giận bởi sự phản kháng của nàng và cảnh báo nàng đừng có đùa giỡn ông ta (“A un dottor della mia sorte”).
Almaviva đến, giả như một người lính đang say rượu, đưa cho Rosina một bản hướng dẫn cách bỏ trốn khỏi Dr. Bartolo. Người đàn ông không còn trẻ trung này thuyết phục rằng ông được miễn không phải ở trại lính. Figaro thông báo rằng ngoài phố đám đông đang kéo đến, hiếu kỳ bởi những tiếng động phát ra từ bên trong căn nhà. Tên lính gác bất thình lình bắt giữ người lính say. Bá tước tiết lộ thân phận thực với đại tá và ngay lập tức tin này truyền đi khắp nơi. Tất cả mọi người ngoại trừ Figaro đều ngạc nhiên bởi sự thay đổi này, và bình phẩm về sự việc điên rồ của buổi sáng.
 
Màn 2. Dr. Bartolo nghi ngờ rằng tên lính say là một gián điệp do Almaviva cài vào. Bá tước trở lại, lần này cải trang thành Don Alonso, một thầy giáo dạy âm nhạc cũng là học trò của Don Basilio (“Pace e gioia sia con voi”). Chàng cho biết chàng đến để dạy nhạc cho Rosina thay cho Basilio đang ốm nằm nhà. “Don Alonso” cũng nói với Dr. Bartolo rằng chàng ở cùng nhà trọ với Almaviva và tìm thấy bức thư của Rosina. Chàng ngỏ ý muốn nói với Rosina rằng bức thư này được một phụ nữa khác đưa đến, chứng tỏ rằng Lindoro đang bỡn cợt nàng thông qua Almaviva. Điều này thuyết phục Dr. Bartolo rằng “Don Alonso” là một học trò thực sự của Don Basilio và ông cho phép chàng được dạy nhạc cho Rosina (“Contro un cor”).
Figaro tới để đánh lừa Dr. Bartolo và tranh thủ lấy chìa khóa mở cửa ban công. Trò lừa gạt bắt đầu khi Basilio rõ ràng là rất khỏe mạnh. Bá tước, Rosina và Figaro, bằng cách cam kết đi cam kết lại cộng với đút lót, đã thuyết phục Dr. Bartolo rằng ông ta đã lên cơn sốt (“Buona sera, mio signore”). Basilio rời khỏi nhà, giàu có hơn nhưng bị lẫn lộn. Trò lừa gạt bắt đầu, đủ làm Dr. Bartolo không để ý tới khi nghe Almaviva bày mưu cùng Rosina chạy trốn đêm đó. Dr. Bartolo nghe thấy câu “việc tôi cải trang” và điên tiết nhận ra ông đang bị lừa bịp. Mọi người bỏ đi.
Người hầu gái Berta phàn nàn về căn nhà điên rồ (“Il vecchiotto cerca moglie”).
Basilio được gọi đến và được yêu cầu mang theo người làm chứng để Dr. Bartolo có thể cưới Rosina ngay vào buổi tối. Dr. Bartolo sau đó cho Rosina xem bức thư của nàng gửi cho Lindoro. Rất đau buồn và nghĩ rằng bị dối lừa, nàng đồng ý cưới Dr. Bartolo và kể ra kế hoạch định chạy trốn với Lindoro. Một cơn bão trôi qua. Figaro và bá tước trèo qua tường. Rosina tức điên lên cho tới tận khi Almaviva để lộ ra hình dạng thật của mình. Basilio đến cùng với người làm chứng. Được hối lộ một chiếc nhẫn có giá trị và sợ những viên đạn có thể găm vào đầu, Basilio đồng ý làm nhân chứng cho đám cưới của Rosina với Almaviva. Dr. Bartolo mang theo lính đến nhưng đã quá muộn. Bá tước Almaviva giải thích cho Dr. Bartolo rằng việc phản kháng là vô ích (“Cessa di più resistere”) và Dr. Bartolo chấp nhận rằng ông đã thất bại. Figaro, Rosina và bá tước ăn mừng vận may của họ.
Chu Hoàng Bích Vân (nhaccodien.info) dịch